Một chiều trong vườn nhà, Thiệu Khang Tiết thấy hai con chim sẻ đánh nhau rơi khỏi cành. Ông không làm gì cả — chỉ nhìn đồng hồ, tính giờ, rồi gieo quẻ Mai Hoa.
Quẻ ra: ngày mai, buổi sáng, có người con gái trẻ đến hái hoa trong vườn. Cô ấy sẽ vấp ngã và gãy chân.
Sáng hôm sau, đúng như vậy. Người hầu gái của nhà hàng xóm leo qua tường hái hoa, trượt chân ngã, gãy xương đùi.
Ông ghi lại vụ này trong Quán Vật Ngoại Thiên như một ví dụ minh họa: không cần dụng cụ, không cần nghi lễ — thời điểm quan sát chính là dữ liệu.